夜过斯远听琴

宋代 韩淲
琴声类筝笛,俗手多一律。伊嚘悦儿女,焦急涴桐漆。 予尝为作评,当是养心术。大弦宽而和,小弦精且密。 制作务高雅,资材在清实。既鼓复以歌,其气可平壹。 昨从东海君,置酒风月室。欢然十指间,挥弄俄顷毕。 洒落冰雪容,辉润金玉质。人品既如许,古乐复在膝。 顾予面生尘,见之颇自失。急归卧南山,十日不敢出。
qín shēng lèi zhēng   shǒu duō yōu yuè ér jiāo   tóng    
cháng wéi zuò píng   dàng shì yǎng xīn shù xián kuān ér xiǎo   xián jīng qiě    
zhì zuò gāo   cái zài qīng shí   píng    
zuó cóng dōng hǎi jūn   zhì jiǔ fēng yuè shì huān rán shí zhǐ jiān huī   nòng é qǐng    
luò bīng xuě róng   huī rùn jīn zhì rén pǐn   zài    
miàn shēng chén   jiàn zhī shī guī nán shān shí   gǎn chū