夜過斯遠聽琴

宋代 韓淲
琴聲類箏笛,俗手多一律。伊嚘悅兒女,焦急涴桐漆。 予嘗為作評,當是養心術。大弦寬而和,小弦精且密。 製作務高雅,資材在清實。既鼓復以歌,其氣可平壹。 昨從東海君,置酒風月室。歡然十指間,揮弄俄頃畢。 灑落冰雪容,輝潤金玉質。人品既如許,古樂復在膝。 顧予面生塵,見之頗自失。急歸臥南山,十日不敢出。
qín shēng lèi zhēng   shǒu duō yōu yuè ér jiāo   tóng    
cháng wéi zuò píng   dàng shì yǎng xīn shù xián kuān ér xiǎo   xián jīng qiě    
zhì zuò gāo   cái zài qīng shí   píng    
zuó cóng dōng hǎi jūn   zhì jiǔ fēng yuè shì huān rán shí zhǐ jiān huī   nòng é qǐng    
luò bīng xuě róng   huī rùn jīn zhì rén pǐn   zài    
miàn shēng chén   jiàn zhī shī guī nán shān shí   gǎn chū