野妇行

宋代 周紫芝
新安野妇双鬓垂,红膏涂靥深画眉。青襜两幅不掩骭,赤脚一双深染泥。 饷耕如宾有翁媪,头戴银冠相媚好。银冠犹是嫁时妆,马上不知人绝倒。 长年相见无别离,竟死不识愁眉啼。红颜暗逐春光老,暮栉常随落日低。 秋娘一尺春风髻,下蔡阳城尽风靡。倾城可爱亦可怜,野妇谁知有西子。
xīn ān shuāng bìn chuí   hóng gāo shēn huà méi qīng chān liǎng yǎn gàn chì   jiǎo shuāng shēn rǎn    
xiǎng gēng bīn yǒu wēng ǎo   tóu dài yín guān xiāng mèi hǎo yín guān yóu shì jià shí zhuāng   shàng zhī rén jué dǎo    
cháng nián xiāng jiàn bié   jìng shí chóu méi hóng yán àn zhú chūn guāng lǎo   zhì cháng suí luò    
qiū niáng chǐ chūn fēng   xià cài yáng chéng jǐn fēng qīng chéng ài lián   shéi zhī yǒu 西