夜分复起读书

宋代 陆游
愁极不成寐,起开窗下书。 似囚逢纵释,如痒得爬梳。 灯火夜过半,风霜岁欲除。 平生济时意,却作爱吾庐。
chóu chéng mèi   kai chuāng xià shū  
shì qiú féng zòng shì   yǎng shū  
dēng huǒ guò bàn   fēng shuāng suì chú  
píng shēng shí   què zuò ài