夜读汉书

宋代 刘敞
明灯一编书,往古千岁事。值欢辄孤笑,触愤还累欷。 四旁寂无声,童仆正熟寐。欢愤虽不同,均非平和气。 可怜自戕伐,忽忽老将至。反爱童仆愚,冥然不识字。
míng dēng biān shū   wǎng qiān suì shì zhí huān zhé xiào chù   fèn hái lèi    
páng shēng   tóng zhèng shú mèi huān fèn suī tóng jūn   fēi píng    
lián qiāng   lǎo jiàng zhì fǎn ài tóng míng   rán shí