野炊白沙沙上

宋代 杨万里
半日山行底路涂,欲炊无店籴无珠。 旋将白石支燃鼎,却展青油当野庐。 一望平田皆沃壤,只生枯苇与寒芦。 风餐露宿何亏我,玉馔琼楼合属渠。
bàn shān xíng   chuī diàn zhū  
xuán jiāng bái shí zhī rán dǐng   què zhǎn qīng yóu dāng  
wàng píng tián jiē rǎng   zhǐ shēng wěi hán  
fēng cān 宿 kuī   zhuàn qióng lóu shǔ