野炊白沙沙上

宋代 楊萬里
半日山行底路塗,欲炊無店糴無珠。 旋將白石支燃鼎,卻展青油當野廬。 一望平田皆沃壤,只生枯葦與寒蘆。 風餐露宿何虧我,玉饌瓊樓合屬渠。
bàn shān xíng   chuī diàn zhū  
xuán jiāng bái shí zhī rán dǐng   què zhǎn qīng yóu dāng  
wàng píng tián jiē rǎng   zhǐ shēng wěi hán  
fēng cān 宿 kuī   zhuàn qióng lóu shǔ