夜窗听雨

宋代 刘学箕
一炷夜香清,挑灯听雨声。 虽然添客梦,却可助诗情。 泽沁兰心重,泥酥笋角萌。 山行频有约,日日候晴明。
zhù xiāng qīng   tiǎo dēng tīng shēng  
suī rán tiān mèng   què zhù shī qíng  
qìn lán xīn zhòng   sǔn jiǎo méng  
shān xíng pín yǒu yuē   hòu qíng míng