遥碧轩作呈使君少隐时欲赴召

宋代 陈与义
我本山中人,尺一唤起趋埃尘。 君为边城守,作意邀山入窗牖。 朝来爽气如有期,送我凭轩一杯酒。 丈夫已忍猿鹤羞,欲去且复斯须留。 西峰木脱乱鬟拥,东岭烟破修眉浮。 主人爱客山更好,醉里一笑惊蛮州。 丁宁云雨莫作厄,明日青山当送客。
běn shān zhōng rén   chǐ huàn āi chén  
jūn wèi biān chéng shǒu   zuò yāo shān chuāng yǒu  
zhāo lái shuǎng yǒu   sòng píng xuān bēi jiǔ  
zhàng rěn yuán xiū   qiě liú  
西 fēng tuō luàn huán yōng   dōng lǐng yān xiū méi  
zhǔ rén ài shān gèng hǎo   zuì xiào jīng mán zhōu  
dīng níng yún zuò è   míng qīng shān dāng sòng