雁字 其九

明代 袁宏道
一行行起布青天,只在明沙远水边。孤点乍随如带墨,数群中断似残笺。 莺簧借与填新曲,凤史烦为记往年。莫道书成借虐燄,江南洲渚有秦烟。
xíng xíng qīng tiān   zhī zài míng shā yuǎn shuǐ biān diǎn zhà suí dài shù   qún zhōng duàn shì cán jiān    
yīng huáng jiè tián xīn   fèng shǐ fán wèi wǎng nián dào shū chéng jiè nüè yàn jiāng   nán zhōu zhǔ yǒu qín yān