雁字 其二

明代 袁宏道
长锋短折布空轮,笔势萧疏绝点尘。万转岂能无别意,千行何事只书人。 青腰玉女霜前牍,大翮先生化后身。浙水巴江从此去,漫将老健敌清新。
zhǎng fēng duǎn shé kōng lún   shì xiāo shū jué diǎn chén wàn zhuǎn néng bié qiān   xíng shì zhǐ shū rén    
qīng yāo shuāng qián   xiān sheng huà hòu shēn zhè shuǐ jiāng cóng màn   jiāng lǎo jiàn qīng xīn