燕子楼

宋代 黄裳
盼盼初归楼上时,想如燕子长双飞。有才将色世间少,况复节义犹堪依。 将军一去十馀载,玉箫瑶瑟无心解。 岂不能死空相随,以色累公非所知。白老曾为赋诗客,风袅花枝醉无力。 后会勋郎汉阳驿,因语歔欷已成昔。走笔还赓美人句,犹感白杨堪作柱。 我来登赏非唐人,尚引多情聊怆神。人生真尽皆为尘,百年一饷难留春。 高楼人散谁复亲,只有燕子年年新。
pàn pàn chū guī lóu shàng shí   xiǎng yàn cháng shuāng fēi yǒu cái jiāng shì jiān shǎo   kuàng jié yóu kān
jiāng jūn shí zài   xiāo yáo xīn jiě
néng kōng xiāng suí   lèi gōng fēi suǒ zhī bái lǎo céng wèi shī   fēng niǎo huā zhī zuì
hòu huì xūn láng hàn yáng 驿   yīn chéng zǒu hái gēng měi rén   yóu gǎn bái yáng kān zuò zhù
lái dēng shǎng fēi táng rén   shàng yǐn duō qíng liáo chuàng shén rén shēng zhēn jìn jiē wèi chén   bǎi nián xiǎng nán liú chūn
gāo lóu rén sàn shuí qīn   zhǐ yǒu yàn zi nián nián xīn