燕子樓

宋代 黃裳
盼盼初歸樓上時,想如燕子長雙飛。有才將色世間少,況復節義猶堪依。 將軍一去十餘載,玉簫瑤瑟無心解。 豈不能死空相隨,以色累公非所知。白老曾為賦詩客,風裊花枝醉無力。 後會勛郎漢陽驛,因語歔欷已成昔。走筆還賡美人句,猶感白楊堪作柱。 我來登賞非唐人,尚引多情聊愴神。人生真盡皆為塵,百年一餉難留春。 高樓人散誰復親,只有燕子年年新。
pàn pàn chū guī lóu shàng shí   xiǎng yàn cháng shuāng fēi yǒu cái jiāng shì jiān shǎo   kuàng jié yóu kān
jiāng jūn shí zài   xiāo yáo xīn jiě
néng kōng xiāng suí   lèi gōng fēi suǒ zhī bái lǎo céng wèi shī   fēng niǎo huā zhī zuì
hòu huì xūn láng hàn yáng   yīn chéng zǒu hái gēng měi rén   yóu gǎn bái yáng kān zuò zhù
lái dēng shǎng fēi táng rén   shàng yǐn duō qíng liáo chuàng shén rén shēng zhēn jìn jiē wèi chén   bǎi nián xiǎng nán liú chūn
gāo lóu rén sàn shuí qīn   zhǐ yǒu yàn zi nián nián xīn