严以德送女至留半月归赋长句为别

明代 顾清
我弟之妇君家甥,君女还作吾儿妇。天然两姓若萝葛,不独朱陈誇世旧。 忆昨与君初结言,望松楼下开宾筵。友松老人执杯酒,千金一诺须臾边。 微官系人不能去,五载停云渺江树。向平心事两自知,山阔水遥关百虑。 西风鱼雁交梭驰,君来不来使我疑。不知今夕是何夕,把酒却送君南归。 君来官河尚舟楫,君归河梁积冰雪。故人分手自不堪,况复钟情初远别。 钟情远别不须嗟,儿今有室女有家。官道附书如驿置,春江放棹若仙槎。 人情得陇还望蜀,我已安排洗孙局。明年此日待君来,玉果犀钱遍童仆。
zhī jūn jiā shēng   jūn hái zuò ér tiān rán liǎng xìng ruò luó   zhū chén kuā shì jiù    
zuó jūn chū jié yán   wàng sōng lóu xià kāi bīn yán yǒu sōng lǎo rén zhí bēi jiǔ qiān   jīn nuò biān    
wēi guān rén néng   zài tíng yún miǎo jiāng shù xiàng píng xīn shì liǎng zhī shān   kuò shuǐ yáo guān bǎi    
西 fēng yàn jiāo suō chí   jūn lái lái shǐ 使 zhī jīn shì   jiǔ què sòng jūn nán guī    
jūn lái guān shàng zhōu   jūn guī liáng bīng xuě rén fēn shǒu kān kuàng   zhōng qíng chū yuǎn bié    
zhōng qíng yuǎn bié jiē   ér jīn yǒu shì yǒu jiā guān dào shū zhì 驿 chūn   jiāng fàng zhào ruò xiān chá    
rén qíng lǒng hái wàng shǔ   ān pái sūn míng nián dài jūn lái   guǒ qián biàn tóng