彦行和梅诗甚工辄次元韵

宋代 李之仪
春风不拣尊前客,未必藜羹输肉食。玲珑点缀移月窟,谁谓吾家最先得。 直从去腊约为伴,旦旦相看无倦色。朝披日彩烂迎东,夜插斗杓寒挂北。 拟将西子作孤注,对与春工分一掷。又疑妖冶渎清真,子细筹量信难域。 发狂不意落纸上,胜句争来共推坼。诸郎独殿语尤老,似欲尘埃剧湔拭。 不惟诗社顿光辉,枝上分明过于昔。
chūn fēng jiǎn zūn qián   wèi gēng shū ròu shí líng lóng diǎn zhuì yuè shuí   wèi jiā zuì xiān    
zhí cóng yuē wèi bàn   dàn dàn xiāng kàn juàn cháo cǎi làn yíng dōng   chā dòu sháo hán guà běi    
jiāng 西 zuò zhù   duì chūn gōng fēn zhì yòu yāo qīng zhēn   chóu liàng xìn nán    
kuáng luò zhǐ shàng   shèng zhēng lái gòng tuī chè zhū láng diàn 殿 yóu lǎo shì   chén āi jiān shì    
wéi shī shè dùn guāng huī   zhī shàng fēn míng guò