彥行和梅詩甚工輒次元韻

宋代 李之儀
春風不揀尊前客,未必藜羹輸肉食。玲瓏點綴移月窟,誰謂吾家最先得。 直從去臘約為伴,旦旦相看無倦色。朝披日彩爛迎東,夜插斗杓寒掛北。 擬將西子作孤注,對與春工分一擲。又疑妖冶瀆清真,子細籌量信難域。 發狂不意落紙上,勝句爭來共推坼。諸郎獨殿語尤老,似欲塵埃劇湔拭。 不惟詩社頓光輝,枝上分明過於昔。
chūn fēng jiǎn zūn qián   wèi gēng shū ròu shí líng lóng diǎn zhuì yuè shuí   wèi jiā zuì xiān    
zhí cóng yuē wèi bàn   dàn dàn xiāng kàn juàn cháo cǎi làn yíng dōng   chā dòu sháo hán guà běi    
jiāng 西 zuò zhù   duì chūn gōng fēn zhì yòu yāo qīng zhēn   chóu liàng xìn nán    
kuáng luò zhǐ shàng   shèng zhēng lái gòng tuī chè zhū láng diàn 殿 yóu lǎo shì   chén āi jiān shì    
wéi shī shè dùn guāng huī   zhī shàng fēn míng guò