沿檄柯山归别张特秀

宋代 楼钥
我昔志学年,侍亲宦西安。 弟兄游庠校,见君平生欢。 君才独颖出,逸驾不可攀。 夜窗共檠灯,春游合杯盘。 虚堂卧雪岭,杰阁横云山。 烂柯上危磴,乌巨沿溪湾。 是时气相高,辩论俱澜翻。 一别二十年,天街见峩冠。 殿庐香决科,蓝袍立清班。 黄牒墨犹湿,大弨力能弯。 尔来又五载,短书能几番。 兹焉捧檄来,吏牍方拿烦。 室迩叹人远,一朝脱笼樊。 满意纵剧谈,痛饮到夜阑。 十步九太行,此事亦孔艰。 进哭老先生,画图惨青纶。 特显顾何为,一昔成大还。 回思我伯氏,人琴有余叹。 感今念畴昔,相与涕泪潸。 故人怅无几,恍如春梦残。 有酒不得饮,有琴不成弹。 复归坐冷屋,使我凋朱颜。 我归不可迟,倚门梦连环。 君言欲舂粮,伴我行路难。 欲去不得去,僧坊话閒关。 年各几半百,后会鬓亦斑。 何处更有诗,此心匪石顽。 群忧发孤笑,属联不当悭。 气岸有如君,著身簿尉间。 盐车勿长鸣,会当上天闲。 掺祛不忍别,雨声为潺潺。 君有门户责,殷勤愿加餐。
zhì xué nián   shì qīn huàn 西 ān  
xiōng yóu xiáng xiào   jiàn jūn píng shēng huān  
jūn cái yǐng chū   jià pān  
chuāng gòng qíng dēng   chūn yóu bēi pán  
táng xuě lǐng   jié héng yún shān  
làn shàng wēi dèng   yán 沿 wān  
shì shí xiāng gāo   biàn lùn lán fān  
bié èr shí nián   tiān jiē jiàn é guān  
diàn 殿 xiāng jué   lán páo qīng bān  
huáng dié yóu shī 湿   chāo néng wān  
ěr lái yòu zài   duǎn shū néng fān  
yān pěng lái   fāng fán  
shì ěr tàn rén yuǎn   zhāo tuō lóng fán  
mǎn zòng tán   tòng yǐn dào lán  
shí jiǔ tài xíng   shì kǒng jiān  
jìn lǎo xiān sheng   huà cǎn qīng lún  
xiǎn wéi   chéng hái  
huí shì   rén qín yǒu tàn  
gǎn jīn niàn chóu   xiāng lèi shān  
rén chàng   huǎng chūn mèng cán  
yǒu jiǔ yǐn   yǒu qín chéng dàn  
guī zuò lěng   shǐ 使 diāo zhū yán  
guī chí   mén mèng lián huán  
jūn yán chōng liáng   bàn xíng nán  
  sēng fāng huà xián guān  
nián bàn bǎi   hòu huì bìn bān  
chǔ gèng yǒu shī   xīn fěi shí wán  
qún yōu xiào   shǔ lián dàng qiān  
àn yǒu jūn   zhù shēn 簿 wèi jiān  
yán chē cháng míng   huì dāng shang tiān xián  
càn rěn bié   shēng wèi chán chán  
jūn yǒu mén   yīn qín yuàn jiā cān