宴王使君宅题二首

唐代 杜甫
汉主追韩信,苍生起谢安。吾徒自漂泊,世事各艰难。 逆旅招邀近,他乡思绪宽。不材甘朽质,高卧岂泥蟠。 泛爱容霜发,留欢卜夜闲。自吟诗送老,相劝酒开颜。 戎马今何地,乡园独旧山。江湖堕清月,酩酊任扶还。
hàn zhǔ zhuī hán xìn   cāng shēng xiè ān piāo   shì shì jiān nán
zhāo yāo jìn   xiāng kuān cái gān xiǔ zhì   gāo pán
fàn ài róng shuāng   liú huān xián yín shī sòng lǎo   xiāng quàn jiǔ kāi yán
róng jīn   xiāng yuán jiù shān jiāng duò qīng yuè   mǐng dǐng rèn hái