雁塔秋声

宋代 王绅
崚嶒雁塔倚苍空,犹自支撑瓦砾丛。前代人名摩灭尽,清秋天籁杳冥中。 芳声寂寂消秋雨,馀韵沈沈托候虫。尚想慈恩旧游处,少陵遗兴蔼无穷。
líng céng yàn cāng kōng   yóu zhī chēng cóng qián dài rén míng miè jǐn   qīng qiū tiān lài yǎo míng zhōng
fāng shēng xiāo qiū   yùn shěn shěn tuō hòu chóng shàng xiǎng ēn jiù yóu chù   shǎo líng xīng ǎi qióng