彦思示望南山诗因答

宋代 文同
余于岐雍间,屡走官道上。 终南百里近,不得迂马访。 徒常饮双眼,引首旦夕望。 群峦突天起,气势颇豪王。 余名爱山者,所见亦无量。 嵩华最魁杰,诗之岂曾让。 至此觉才弱,不敢辄名状。 世谓秦土强,舍是孰为壮。 彦思奇伟士,雅志同所尚。 近自山中来,满幅以诗贶。 凡是山胜绝,钩罥付心匠。 驱联以大语,句度实奔放。 豁若展图画,压纸千万嶂。 读之未云彻,早自肝胆丧。 试欲效其说,无迹可依傍。 坐见山所有,已若一携杖。 何当俯清渭,解带濯尘坱。 掉手入岩俗,琴樽乐幽旷。 浩漭八极大,冥心恣飘飏。 此意殊未谐,临风一悽怆。
yōng jiān   zǒu guān dào shàng  
zhōng nán bǎi jìn   fǎng 访  
cháng yǐn shuāng yǎn   yǐn shǒu dàn wàng  
qún luán tiān   shì háo wáng  
míng ài shān zhě   suǒ jiàn liàng  
sōng huá zuì kuí jié   shī zhī céng ràng  
zhì jué cái ruò   gǎn zhé míng zhuàng  
shì wèi qín qiáng   shě shì shú wèi zhuàng  
yàn wěi shì   zhì tóng suǒ shàng  
jìn shān zhōng lái   mǎn shī kuàng  
fán shì shān shèng jué   gōu juàn xīn jiàng  
lián   shí bēn fàng  
huō ruò zhǎn huà   zhǐ qiān wàn zhàng  
zhī wèi yún chè   zǎo gān dǎn sàng  
shì xiào shuō   bàng  
zuò jiàn shān suǒ yǒu   ruò xié zhàng  
dāng qīng wèi   jiě dài zhuó chén yǎng  
diào shǒu yán   qín zūn yōu kuàng  
hào mǎng   míng xīn piāo yáng  
shū wèi xié   lín fēng chuàng