彥思示望南山詩因答

宋代 文同
余於岐雍間,屢走官道上。 終南百里近,不得迂馬訪。 徒常飲雙眼,引首旦夕望。 群巒突天起,氣勢頗豪王。 余名愛山者,所見亦無量。 嵩華最魁傑,詩之豈曾讓。 至此覺才弱,不敢輒名狀。 世謂秦土強,舍是孰為壯。 彥思奇偉士,雅志同所尚。 近自山中來,滿幅以詩貺。 凡是山勝絕,鉤罥付心匠。 驅聯以大語,句度實奔放。 豁若展圖畫,壓紙千萬嶂。 讀之未雲徹,早自肝膽喪。 試欲效其說,無跡可依傍。 坐見山所有,已若一攜杖。 何當俯清渭,解帶濯塵坱。 掉手入岩俗,琴樽樂幽曠。 浩漭八極大,冥心恣飄颺。 此意殊未諧,臨風一悽愴。
yōng jiān   zǒu guān dào shàng  
zhōng nán bǎi jìn   fǎng  
cháng yǐn shuāng yǎn   yǐn shǒu dàn wàng  
qún luán tiān   shì háo wáng  
míng ài shān zhě   suǒ jiàn liàng  
sōng huá zuì kuí jié   shī zhī céng ràng  
zhì jué cái ruò   gǎn zhé míng zhuàng  
shì wèi qín qiáng   shě shì shú wèi zhuàng  
yàn wěi shì   zhì tóng suǒ shàng  
jìn shān zhōng lái   mǎn 滿 shī kuàng  
fán shì shān shèng jué   gōu juàn xīn jiàng  
lián   shí bēn fàng  
huō ruò zhǎn huà   zhǐ qiān wàn zhàng  
zhī wèi yún chè   zǎo gān dǎn sàng  
shì xiào shuō   bàng  
zuò jiàn shān suǒ yǒu   ruò xié zhàng  
dāng qīng wèi   jiě dài zhuó chén yǎng  
diào shǒu yán   qín zūn yōu kuàng  
hào mǎng   míng xīn piāo yáng  
shū wèi xié   lín fēng chuàng