燕山亭 题自画蓟门秋柳图

清代 郑文焯
衰柳空城,羌笛数声,湿了楼台烟雨。珠箔四垂,客燕迷归,栖老绿阴无主。 弱不禁攀,更愁唱、阳关西去。凝伫。剩旧宛歌尘,暗飘金缕。 还记骄马章台,正花拂长堤,麦波随步。而今莫问,解舞腰肢,凄凉故宫谁妒。 便唤春回,忍再见,倚帘吹絮。歧路,肠断也,一丝丝苦。
shuāi liǔ kōng chéng   qiāng shù shēng   shī 湿 le lóu tái yān zhū chuí   yàn guī   lǎo yīn 绿 zhǔ    
ruò jīn pān   gèng chóu chàng yáng guān 西 níng zhù shèng jiù wǎn chén àn piāo jīn          
hái jiāo zhāng tái   zhèng huā zhǎng   mài suí ér jīn wèn jiě   yāo zhī   liáng gōng shuí    
biàn 便 huàn chūn huí   rěn zài jiàn   lián chuī cháng   duàn