燕山亭 題自畫薊門秋柳圖

清代 鄭文焯
衰柳空城,羌笛數聲,濕了樓台煙雨。珠箔四垂,客燕迷歸,棲老綠陰無主。 弱不禁攀,更愁唱、陽關西去。凝佇。剩舊宛歌塵,暗飄金縷。 還記驕馬章台,正花拂長堤,麥波隨步。而今莫問,解舞腰肢,淒涼故宮誰妒。 便喚春回,忍再見,倚簾吹絮。歧路,腸斷也,一絲絲苦。
shuāi liǔ kōng chéng   qiāng shù shēng   shī le lóu tái yān zhū chuí   yàn guī   lǎo yīn zhǔ    
ruò jīn pān   gèng chóu chàng yáng guān 西 níng zhù shèng jiù wǎn chén àn piāo jīn          
hái jiāo zhāng tái   zhèng huā zhǎng   mài suí ér jīn wèn jiě   yāo zhī   liáng gōng shuí    
biàn 便 huàn chūn huí   rěn zài jiàn   lián chuī cháng   duàn