燕山亭 清明后一日,用曝书亭《清明日饮杏花下》韵
已过清明,社燕初来,风信几番吹透。红了杏花,白了梨花,绿遍池塘杨柳。
恰恰娇莺,听帘外、新簧圆溜。依旧。到乍试春衣,海棠时候。
不是旧时人面,奈多病多愁,花能知否。鬓丝禅榻,寂寞闲窗,堪笑有花无酒。
意懒心慵,偏遇者、困人长昼。回首。春渐老、花飞渡口。
yǐ
已
guò
过
qīng
清
míng
明
,
shè
社
yàn
燕
chū
初
lái
来
,
fēng
风
xìn
信
jǐ
几
fān
番
chuī
吹
tòu
透
hóng
。
le
红
xìng
了
huā
杏
bái
花
,
le
白
lí
了
huā
梨
lǜ
花
,
biàn
绿
chí
遍
táng
池
yáng
塘
liǔ
杨
柳
。
qià
恰
qià
恰
jiāo
娇
yīng
莺
,
tīng
听
lián
帘
wài
外
xīn
、
huáng
新
yuán
簧
liū
圆
yī
溜
jiù
。
dào
依
zhà
旧
shì
。
chūn
到
yī
乍
hǎi
试
táng
春
shí
衣
,
hou
海
棠
时
候
。
bú
不
shì
是
jiù
旧
shí
时
rén
人
miàn
面
,
nài
奈
duō
多
bìng
病
duō
多
chóu
愁
,
huā
花
néng
能
zhī
知
fǒu
否
bìn
。
sī
鬓
chán
丝
tà
禅
jì
榻
,
mò
寂
xián
寞
chuāng
闲
kān
窗
,
xiào
堪
yǒu
笑
huā
有
wú
花
jiǔ
无
酒
。
yì
意
lǎn
懒
xīn
心
yōng
慵
,
piān
偏
yù
遇
zhě
者
kùn
、
rén
困
zhǎng
人
zhòu
长
huí
昼
shǒu
。
chūn
回
jiàn
首
lǎo
。
huā
春
fēi
渐
dù
老
kǒu
、
花
飞
渡
口
。