燕山亭

清代 陈洵
秋气高台,弦索泪零,尽日催吟风雨。残醉强支,故国登临,啼鹃怨芳无主。 自有伤心,先未拟、琵琶能语。从诉。怜倦客天涯,几多幽素。 凭记天上霓裳,怎知道人间,此时愁苦。歌停黛敛,髻拥灯斜,流落可堪回顾。 漫说开元,谁料理、断宫零谱。重数。须看取、白头如故。
qiū gāo tái   xián suǒ lèi líng   jìn cuī yín fēng cán zuì qiáng zhī   guó dēng lín   juān yuàn fāng zhǔ    
yǒu shāng xīn   xiān wèi pa néng cóng lián juàn tiān duō yōu          
píng tiān shàng cháng   zěn zhī dào rén jiān   shí chóu tíng dài liǎn   yōng dēng xié liú   luò kān huí    
màn shuō kāi yuán   shéi liào duàn gōng líng chóng shù kàn bái tóu