阎求仁太博挽词 其二

南北朝 邹浩
踵门寒日后,留语竟黄昏。能得几日别,遽为千古魂。 根尘元自了,生死更何言。独有人间泪,随风落九原。
zhǒng mén hán hòu   liú jìng huáng hūn néng bié   wèi qiān hún
gēn chén yuán le   shēng gèng yán yǒu rén jiān lèi   suí fēng luò jiǔ yuán