閻求仁太博輓詞 其二

南北朝 鄒浩
踵門寒日後,留語竟黃昏。能得幾日別,遽為千古魂。 根塵元自了,生死更何言。獨有人間淚,隨風落九原。
zhǒng mén hán hòu   liú jìng huáng hūn néng bié   wèi qiān hún
gēn chén yuán le   shēng gèng yán yǒu rén jiān lèi   suí fēng luò jiǔ yuán