晏起

宋代 李纲
清明已过初短宵,春气困人如浊醪。 院深人静不知晓,虚堂一枕方陶陶。觉来红日高三丈,竹影扶疏风叶响。 披衣散发久逍遥,髣髴枕痕犹颊上。却思昔簉鹓鹭班,每听朝鸡长惨颜。 戴星侵月未为苦,冲风冒雨长艰难。何如谪堕溪山里,钟鼓不闻春睡美。 先生梦觉本来齐,更与睡乡重作纪。
qīng míng guò chū duǎn xiāo   chūn kùn rén zhuó láo  
yuàn shēn rén jìng zhī xiǎo   táng zhěn fāng táo táo jué lái hóng gāo sān zhàng zhú   yǐng shū fēng xiǎng    
sàn jiǔ xiāo yáo   fǎng zhěn hén yóu jiá shàng què zào yuān bān měi   tīng cháo zhǎng cǎn yán    
dài xīng qīn yuè wèi wèi   chōng fēng mào zhǎng jiān nán zhé duò shān zhōng   wén chūn shuì měi    
xiān sheng mèng jué běn lái   gèng shuì xiāng zhòng zuò