雁门关野望
高关闲独望,望久转愁人。紫塞唯多雪,胡山不尽春。
河遥分断野,树乱起飞尘。时见东来骑,心知近别秦。
gāo
高
guān
关
xián
闲
dú
独
wàng
望
,
wàng
望
jiǔ
久
zhuǎn
转
chóu
愁
rén
人
。
。
zǐ
紫
sāi
塞
wéi
唯
duō
多
xuě
雪
,
hú
胡
shān
山
bù
不
jìn
尽
chūn
春
。
。
hé
河
yáo
遥
fēn
分
duàn
断
yě
野
,
shù
树
luàn
乱
qǐ
起
fēi
飞
chén
尘
。
。
shí
时
jiàn
见
dōng
东
lái
来
qí
骑
,
xīn
心
zhī
知
jìn
近
bié
别
qín
秦
。
。