雁門關野望

唐代 許棠
高關閒獨望,望久轉愁人。紫塞唯多雪,胡山不盡春。 河遙分斷野,樹亂起飛塵。時見東來騎,心知近別秦。
gāo guān xián wàng   wàng jiǔ zhuǎn chóu rén sāi wéi duō xuě   shān jìn chūn
yáo fēn duàn   shù luàn fēi chén shí jiàn dōng lái   xīn zhī jìn bié qín