厌花落

唐代 韩偓
厌花落,人寂寞,果树阴成燕翅齐,西园永日闲高阁。 后堂夹帘愁不卷,低头闷把衣襟捻。忽然事到心中来, 四肢娇入茸茸眼。也曾同在华堂宴,佯佯拢鬓偷回面。 半醉狂心忍不禁,分明一任傍人见。书中说却平生事, 犹疑未满情郎意。锦囊封了又重开,夜深窗下烧红纸。 红纸千张言不尽,至诚无语传心印。但得鸳鸯枕臂眠, 也任时光都一瞬。
yàn huā luò   rén   guǒ shù yīn chéng yàn chì   西 yuán yǒng xián gāo
hòu táng jiā lián chóu juǎn   tóu mèn jīn niǎn rán shì dào xīn zhōng lái  
zhī jiāo róng róng yǎn zēng tóng zài huá táng yàn   yáng yáng lǒng bìn tōu huí miàn
bàn zuì kuáng xīn rěn jīn   fēn míng rèn bàng rén jiàn shū zhōng shuō què píng shēng shì  
yóu wèi mǎn qíng láng jǐn náng fēng le yòu chóng kāi   shēn chuāng xià shāo hóng zhǐ
hóng zhǐ qiān zhāng yán jìn   zhì chéng chuán xīn yìn dàn yuān yāng zhěn mián  
rèn shí guāng dōu shùn