厭花落

唐代 韓偓
厭花落,人寂寞,果樹陰成燕翅齊,西園永日閒高閣。 後堂夾簾愁不捲,低頭悶把衣襟捻。忽然事到心中來, 四肢嬌入茸茸眼。也曾同在華堂宴,佯佯攏鬢偷回面。 半醉狂心忍不禁,分明一任傍人見。書中說卻平生事, 猶疑未滿情郎意。錦囊封了又重開,夜深窗下燒紅紙。 紅紙千張言不盡,至誠無語傳心印。但得鴛鴦枕臂眠, 也任時光都一瞬。
yàn huā luò   rén   guǒ shù yīn chéng yàn chì   西 yuán yǒng xián gāo
hòu táng jiā lián chóu juǎn   tóu mèn jīn niǎn rán shì dào xīn zhōng lái  
zhī jiāo róng róng yǎn zēng tóng zài huá táng yàn   yáng yáng lǒng bìn tōu huí miàn
bàn zuì kuáng xīn rěn jīn   fēn míng rèn bàng rén jiàn shū zhōng shuō què píng shēng shì  
yóu wèi mǎn 滿 qíng láng jǐn náng fēng le yòu chóng kāi   shēn chuāng xià shāo hóng zhǐ
hóng zhǐ qiān zhāng yán jìn   zhì chéng chuán xīn yìn dàn yuān yāng zhěn mián  
rèn shí guāng dōu shùn