扬州慢 留别孙晴斋

宋代 李恰
碛漠沙尘,边楼烟雨,论交算是心知。猛凄飙乍厉,触别绪丝丝。 正凉夕、虫吟幽怨,冷灯凝豆,萤影侵帏。奈浮云、踪迹无端,又惹沾衣。 稻粱作计,笑天涯、何事奔驰。早射虎山空,盘雕路迥,怕说襟期。 家在洞庭深处,湘波碧,都是相思。念人间沧海,朝朝多少迁移。
shā chén   biān lóu yān   lùn jiāo suàn shì xīn zhī měng biāo zhà chù   bié    
zhèng liáng chóng yín yōu yuàn lěng   dēng níng dòu yíng   yǐng qīn wéi nài yún zōng duān yòu zhān          
dào liáng zuò   xiào tiān shì bēn chí zǎo shè shān kōng pán diāo   jiǒng shuō   jīn      
jiā zài dòng tíng shēn chù   xiāng   dōu shì xiāng niàn rén jiān cāng hǎi zhāo   zhāo duō shǎo qiān