扬州慢 过扬州作

清代 庄棫
飞絮时光,熟梅天气,片帆又到扬州。绕荒城十里,尚似旧淮流。 过多少、寻常巷陌,衔泥飞燕,何处勾留。望红楼人语,沉沉深押帘钩。 杜郎老去,有何人、能诉清愁。喜学语雏莺,新声百舌,不解含羞。 好向绿阴深处,西风动、怕报凉秋。已酴醾开到,行人休忆春游。
fēi shí guāng   shú méi tiān   piàn fān yòu dào yáng zhōu rào huāng chéng shí shàng   shì jiù huái liú    
guò duō shǎo xún cháng xiàng xián   fēi yàn   chǔ gōu liú wàng hóng lóu rén chén chén   shēn lián gōu      
láng lǎo   yǒu rén néng qīng chóu xué chú yīng xīn shēng   bǎi shé jiě   hán xiū      
hǎo xiàng 绿 yīn shēn chù   西 fēng dòng bào liáng qiū kāi dào xíng rén   xiū chūn yóu