扬州慢

清代 项鸿祚
脱叶辞萤,凉波送雁,系船野岸疏林。望重城静锁,听断续寒砧。 且随分江湖落拓,二分明月,闲到如今。谩多情、红袖琵琶,弹破愁吟。 竹西旧馆,太荒寒休去登临。纵画舫垂灯,朱栏唤酒,都是伤心。 我亦风流秦七,青楼远,有梦难寻。剩隋堤杨柳,吴霜染得秋深。
tuō yíng   liáng sòng yàn   chuán àn shū lín wàng zhòng chéng jìng suǒ tīng   duàn hán zhēn    
qiě suí fēn jiāng luò tuò   èr fēn míng yuè   xián dào jīn mán duō qíng hóng xiù pa dàn   chóu yín      
zhú 西 jiù guǎn   tài huāng hán xiū dēng lín zòng huà fǎng chuí dēng zhū   lán huàn jiǔ dōu   shì shāng xīn    
fēng liú qín   qīng lóu yuǎn   yǒu mèng nán xún shèng suí yáng liǔ   shuāng rǎn qiū shēn