扬州慢
蜀道鹃啼,江南花落,人生何处相逢。但门前折柳,总辜负春风。
自当日,黯然分袂,十年踪迹,离思无穷。更无端,感旧闻歌,山岳重重。
冯唐渐老,况吴音,已变儿童。记初住金陵,刘郎才调,为说梧桐。
客子光阴谁共,应思我,难赋云龙。倘梦飞千里,尊前莫话鸡虫。
shǔ
蜀
dào
道
juān
鹃
tí
啼
,
jiāng
江
nán
南
huā
花
luò
落
,
rén
人
shēng
生
hé
何
chǔ
处
xiāng
相
féng
逢
。
。
dàn
但
mén
门
qián
前
zhé
折
liǔ
柳
,
zǒng
总
gū
辜
fù
负
chūn
春
fēng
风
。
。
zì
自
dāng
当
rì
日
,
àn
黯
rán
然
fēn
分
mèi
袂
,
shí
十
nián
年
zōng
踪
jì
迹
,
lí
离
sī
思
wú
无
qióng
穷
。
。
gèng
更
wú
无
duān
端
,
gǎn
感
jiù
旧
wén
闻
gē
歌
,
shān
山
yuè
岳
chóng
重
chóng
重
。
。
féng
冯
táng
唐
jiàn
渐
lǎo
老
,
kuàng
况
wú
吴
yīn
音
,
yǐ
已
biàn
变
ér
儿
tóng
童
。
。
jì
记
chū
初
zhù
住
jīn
金
líng
陵
,
liú
刘
láng
郎
cái
才
diào
调
,
wèi
为
shuō
说
wú
梧
tóng
桐
。
。
kè
客
zǐ
子
guāng
光
yīn
阴
shuí
谁
gòng
共
,
yīng
应
sī
思
wǒ
我
,
nán
难
fù
赋
yún
云
lóng
龙
。
。
tǎng
倘
mèng
梦
fēi
飞
qiān
千
lǐ
里
,
zūn
尊
qián
前
mò
莫
huà
话
jī
鸡
chóng
虫
。
。