杨氏园亭饯别谢榛二首 其二
离思忽超越,逍遥事行游。散步过华池,芙蓉夹芳流。
悲哉蟪蛄鸣,凄切动我愁。凝霜莽零落,明月澹飞楼。
感此岁华暮,耿耿生百忧。居者不可去,行者不可留。
去留两不惬,何以慰绸缪。
lí
离
sī
思
hū
忽
chāo
超
yuè
越
,
xiāo
逍
yáo
遥
shì
事
xíng
行
yóu
游
sàn
。
bù
散
guò
步
huá
过
chí
华
fú
池
,
róng
芙
jiā
蓉
fāng
夹
liú
芳
流
。
bēi
悲
zāi
哉
huì
蟪
gū
蛄
míng
鸣
,
qī
凄
qiè
切
dòng
动
wǒ
我
chóu
愁
níng
。
shuāng
凝
mǎng
霜
líng
莽
luò
零
míng
落
,
yuè
明
dàn
月
fēi
澹
lóu
飞
楼
。
gǎn
感
cǐ
此
suì
岁
huá
华
mù
暮
,
gěng
耿
gěng
耿
shēng
生
bǎi
百
yōu
忧
jū
。
zhě
居
bù
者
kě
不
qù
可
xíng
去
,
zhě
行
bù
者
kě
不
liú
可
留
。
qù
去
liú
留
liǎng
两
bù
不
qiè
惬
,
hé
何
yǐ
以
wèi
慰
chóu
绸
móu
缪
。