养生

宋代 陆游
禀赋本不强,四十已遽衰,药裹不离手,对酒盘无梨。 岂料今八十,白间犹黑丝,咀嚼虽小艰,幸未如牛?。 昔虽学养生,所遇少硕师,金丹既茫昧,鸾鹤安可期?惟有庖丁篇,可信端不疑。 爱身过拱璧,奉以无缺亏。 孽不患天作,戚惟忧自诒。 挛躄岂不苦,害犹在四支;二竖伏膏肓,良医所不治。 衣巾视寒燠,饮食节饱饥,虎兕虽在傍,牙爪何由施?老人不妄语,聊赋养生诗。
bǐng běn jiāng   shí shuāi   yào guǒ shǒu   duì jiǔ pán
liào jīn shí   bái jiān yóu hēi   jué suī xiǎo jiān   xìng wèi niú   ? ?。
suī xué yǎng shēng   suǒ shǎo shuò shī   jīn dān máng mèi   luán ān   wéi yǒu páo dīng piān   xìn duān
ài shēn guò gǒng   fèng quē kuī
niè huàn tiān zuò   wéi yōu
luán   hài yóu zài zhī   èr shù gāo huāng   liáng suǒ zhì
jīn shì hán   yǐn shí jié bǎo   suī zài bàng   zhǎo yóu shī   lǎo rén wàng   liáo yǎng shēng shī