杨尚书和晴字韵诗适趋部宿再韵谢之

宋代 魏了翁
冬令阴阴我独晴,世间寒暑本思成。 玉珂金钥声中睡,无限山林入耳声。
dōng lìng yīn yīn qíng   shì jiān hán shǔ běn chéng  
jīn yào shēng zhōng shuì   xiàn shān lín ěr shēng