杨柳枝 其二 赋小城梅枝

清代 郑文焯
到地春风不肯閒。南枝吹尽北枝残。吴宫多少伤心色,占得墙东几尺山!
dào chūn fēng kěn xián nán zhī chuī jǐn běi zhī cán gōng duō shǎo shāng xīn zhàn   qiáng dōng chǐ shān