楊柳枝 其二 賦小城梅枝

清代 鄭文焯
到地春風不肯閒。南枝吹盡北枝殘。吳宮多少傷心色,占得牆東幾尺山!
dào chūn fēng kěn xián nán zhī chuī jǐn běi zhī cán gōng duō shǎo shāng xīn zhàn   qiáng dōng chǐ shān