羊荆华敞小轩面丛竹予以细香名之盖用杜子美风吹细细香之句因赋此诗

宋代 李光
负郭林庐带草堂,小亭轩敞对修篁。祖师但指青青色,诗老能闻细细香。 风过户庭常掩冉,雨馀衾枕自清凉。幽兰茉莉徒芬郁,气味不如君久长。
guō lín dài cǎo táng   xiǎo tíng xuān chǎng duì xiū huáng shī dàn zhǐ qīng qīng shī   lǎo néng wén xiāng    
fēng guò tíng cháng yǎn rǎn   qīn zhěn qīng liáng yōu lán fēn   wèi jūn jiǔ cháng