杨公蕴之华亭宰

宋代 梅尧臣
月径千里大,中有神娥宫。 宫旁种玉桂,柯叶垂珑珑。 虾蟆穴其根,出辄气墨蒙。 光魄纵复吐,血赤如顽铜。 不知从何时,更使人踪通。 年年折桂枝,宽少尚易充。 今年拗都尽,秃株立童童。 株秃莫尔攀,堕云双手空。 归来走海上,买鹤问吴翁。
yuè jìng qiān   zhōng yǒu shén é gōng  
gōng páng zhǒng guì   chuí lóng lóng  
xué gēn   chū zhé méng  
guāng zòng   xuè chì wán tóng  
zhī cóng shí   gèng shǐ 使 rén zōng tōng  
nián nián zhé guì zhī   kuān shǎo shàng chōng  
jīn nián ǎo dōu jǐn   zhū tóng tóng  
zhū ěr pān   duò yún shuāng shǒu kōng  
guī lái zǒu hǎi shàng   mǎi wèn wēng