楊公蘊之華亭宰

宋代 梅堯臣
月徑千里大,中有神娥宮。 宮旁種玉桂,柯葉垂瓏瓏。 蝦蟆穴其根,出輒氣墨蒙。 光魄縱復吐,血赤如頑銅。 不知從何時,更使人蹤通。 年年折桂枝,寬少尚易充。 今年拗都盡,禿株立童童。 株禿莫爾攀,墮雲雙手空。 歸來走海上,買鶴問吳翁。
yuè jìng qiān   zhōng yǒu shén é gōng  
gōng páng zhǒng guì   chuí lóng lóng  
xué gēn   chū zhé méng  
guāng zòng   xuè chì wán tóng  
zhī cóng shí   gèng shǐ 使 rén zōng tōng  
nián nián zhé guì zhī   kuān shǎo shàng chōng  
jīn nián ǎo dōu jǐn   禿 zhū tóng tóng  
zhū 禿 ěr pān   duò yún shuāng shǒu kōng  
guī lái zǒu hǎi shàng   mǎi wèn wēng