燕歌行二首 其一

明代 宗臣
秋风萧索百草斑,黄沙飘飒青海湾。食人昔从征西班,一去十载不知还。 惊飙传檄云霄间,胡尘渺浩难重攀。昨日寄我双玉环,万里相将道路艰。 我欲为君整双鬟,空闺憔悴摧朱颜。心如车轮不暂闲,不觉涕泪衣斑斓。 征人一一归故山,尔独何辜阻玉关。
qiū fēng xiāo suǒ bǎi cǎo bān   huáng shā piāo qīng hǎi wān shí rén cóng zhēng bān 西   shí zài zhī hái    
jīng biāo chuán yún xiāo jiān   chén miǎo hào nán zhòng pān zuó shuāng huán wàn   xiāng jiāng dào jiān    
wèi jūn zhěng shuāng huán   kōng guī qiáo cuì cuī zhū yán xīn chē lún zàn xián   jué lèi bān lán    
zhēng rén guī shān   ěr guān