杨得臣见和晓晴长句用韵奉酬 其四

宋代 周紫芝
上最初无善可旌,归来和雨听江声。自怜老眼昏花甚,乞得晴窗夕照明。 莲叶系舟惊水满,鱼须拄颊看云行。君能著屐时相过,犹有残春一雨莺。
shàng zuì chū shàn jīng   guī lái tīng jiāng shēng lián lǎo yǎn hūn huā shén   qíng chuāng zhào míng    
lián zhōu jīng shuǐ mǎn   zhǔ jiá kàn yún xíng jūn néng zhù shí xiāng guò yóu   yǒu cán chūn yīng