杨道孚墨竹歌

宋代 吕本中
君不见渭川之阴卧龙横千秋,貌取者谁文湖州。 十年笔意闭黄壤,只今妙手唯杨侯。杨侯画竹尽真迹,功夺造化令人愁。 满堂回头看下笔,扰扰云烟乱晴日。大丛纵横高入云,斜风落叶秋纷纷。 小丛攲倾病无力,傍水长根走苍石。门前车马汗成川,何得阴风动高壁。 杨侯嘻笑辞未工,此意不与丹青同。粉黛初数无一钱费,酒炙能使千家空。 袜材远寄动盈屋,我子画无由穷。剡溪寒藤不难致,须君放手为双丛。 须君放手为双丛,与我俱隐南山中。
jūn jiàn wèi chuān zhī yīn lóng héng qiān qiū   mào zhě shuí wén zhōu  
shí nián huáng rǎng   zhī jīn miào shǒu wéi yáng hóu yáng hóu huà zhú jǐn zhēn gōng   duó zào huà lìng rén chóu    
mǎn táng huí tóu kàn xià   rǎo rǎo yún yān luàn qíng cóng zòng héng gāo yún xié   fēng luò qiū fēn fēn    
xiǎo cóng qīng bìng   bàng shuǐ zhǎng gēn zǒu cāng shí mén qián chē hàn chéng chuān   de yīn fēng dòng gāo    
yáng hóu xiào wèi gōng   dān qīng tóng fěn dài chū shù qián fèi jiǔ   zhì néng shǐ qiān 使 jiā kōng    
cái yuǎn dòng yíng   zi huà yóu qióng shàn hán téng nán zhì   jūn fàng shǒu wèi shuāng cóng    
jūn fàng shǒu wèi shuāng cóng   yǐn nán shān zhōng