杨白花 其二

宋代 郭祥正
秋风起,黄叶飞,宫门深锁日还西。背人一去音书断,塞雁无情亦解归。 此恨此愁无处托,暗尘消尽缕金衣。
qiū fēng   huáng fēi   gōng mén shēn suǒ hái 西 bèi rén yīn shū duàn sāi   yàn qíng jiě guī    
hèn chóu chǔ tuō   àn chén xiāo jìn jīn