燕待制秋山晚景

宋代 郭祥正
我朝妙画能山水,燕公笔法精无比。燕公山水工平远,一幅霜绡折千里。 潇湘洞庭日将晚,云物萧萧初满眼。虞帝之魂招不返,霜树冥冥红叶卷。 二妃血泪知几多,竹上遗痕深复浅。渔舟片帆风已满,渔父横眠思犹懒。 时时白鹭聚圆沙,亦有行人下前坂。江回岸断数峰青,彷佛灵妃曲可听。 却逢深崦见茅屋,只欠桃花如武陵。世间何物人争诧,请说奇书并妙画。 一时鉴赏安足论,流转千年愈增价。珍绨一袭藏至珍,卷尾长篇更入神。 呜呼粉墨终成尘,唯有文章道德能日新。
cháo miào huà néng shān shuǐ   yàn gōng jīng yàn gōng shān shuǐ gōng píng yuǎn   shuāng xiāo zhé qiān    
xiāo xiāng dòng tíng jiāng wǎn   yún xiāo xiāo chū mǎn yǎn zhī hún zhāo fǎn shuāng   shù míng míng hóng juàn    
èr fēi xuè lèi zhī duō   zhú shàng hén shēn qiǎn zhōu piàn fān fēng mǎn   héng mián yóu lǎn    
shí shí bái yuán shā   yǒu xíng rén xià qián bǎn jiāng huí àn duàn shù fēng qīng páng   líng fēi tīng    
què féng shēn yān jiàn máo   zhǐ qiàn táo huā líng shì jiān rén zhēng chà qǐng   shuō shū bìng miào huà    
shí jiàn shǎng ān lùn   liú zhuǎn qiān nián zēng jià zhēn cáng zhì zhēn juǎn   wěi cháng piān gèng shén    
fěn zhōng chéng chén   wéi yǒu wén zhāng dào néng xīn