徐州洪苏墨亭书坡老石刻后(有序)

明代 李东阳
“郡守苏轼、山人张天骥、诗僧道潜月中游”题名十六字 ,在徐州百步洪岸石,石半入水,水落辄隐隐见沙沫间, 篙师渔人不能识,而崖石险绝,又非士大夫所暇寻阅者, 故于世无传焉。 成化壬辰,予过徐,放舟洪下,畏险岸行,偶见此字,尝 为诗纪之。 又八年庚子,予与洗马罗君明仲校文南畿归,工部主事尹 廷用实理洪事,邀坐苏墨亭,则此石已为君所伐致,置之 亭壁矣。 因与明仲各赋一诗遗尹君,留之亭中。 九月望日。 我昔彭城初泊舟,岸行百步观洪流。 手披荒藓看古石,上有坡翁旧时刻。 沙冲水啮四百年,字画半灭风神全。 我行见此三叹息,此物乃在风尘间。 冬曹尹君真好事,自扫巉岩凿苍翠。 山灵助喜河伯愁,白日骊珠照平地。 孤亭素壁高巃嵸,登堂见字如见翁。 山人在前僧在后,尚忆扁舟游月中。 崖端刻颂唐宗业,水底沉碑杜预功。 直将谈笑为故事,似与百战争豪雄。 高才直节古今少,片石价比千金同。 由来一代不几见,况我异世怀高踪。 凭君一拓数千本,遍使四海扬清风。
  jùn shǒu shì shān rén zhāng tiān shī sēng dào qián yuè zhōng yóu míng   shí liù    
  zài zhōu bǎi hóng àn shí   shí bàn shuǐ   shuǐ luò zhé yǐn yǐn jiàn shā jiān  
gāo shī rén néng shí   ér shí xiǎn jué   yòu fēi shì dài suǒ xiá xún yuè zhě  
shì chuán yān  
chéng huà rén chén   guò   fàng zhōu hóng xià   wèi xiǎn àn xíng   ǒu jiàn   cháng
wèi shī zhī  
yòu nián gēng   xiǎn luó jūn míng zhòng xiào wén nán guī   gōng zhǔ shì yǐn
tíng yòng shí hóng shì   yāo zuò tíng   shí wèi jūn suǒ zhì   zhì zhī
tíng  
yīn míng zhòng shī yǐn jūn   liú zhī tíng zhōng  
jiǔ yuè wàng  
péng chéng chū zhōu   àn xíng bǎi guān hóng liú  
shǒu huāng xiǎn kàn shí   shàng yǒu wēng jiù shí  
shā chōng shuǐ niè bǎi nián   huà bàn miè fēng shén quán  
xíng jiàn sān tàn   nǎi zài fēng chén jiān  
dōng cáo yǐn jūn zhēn hǎo shì   sǎo chán yán záo cāng cuì  
shān líng zhù chóu   bái zhū zhào píng  
tíng gāo lóng zōng   dēng táng jiàn jiàn wēng  
shān rén zài qián sēng zài hòu   shàng piān zhōu yóu yuè zhōng  
duān sòng táng zōng   shuǐ chén bēi gōng  
zhí jiāng tán xiào wèi shì   shì bǎi zhàn zhēng háo xióng  
gāo cái zhí jié jīn shǎo   piàn shí jià qiān jīn tóng  
yóu lái dài jiàn   kuàng shì huái 怀 gāo zōng  
píng jūn tuò shù qiān běn   biàn shǐ 使 hǎi yáng qīng fēng